Đem máy vào thư viện vì máy gặp trục trặc chỉ có thể kết nối được wireless, chọn góc ở tầng dưới, hướng ra khung kính lớn. Và ngồi đây, khi giai điệu của bài "Thị trấn" đang khe khẽ bên tai, em viết những dòng này. Dành cho cuộc sống.
Đêm trước, đọc lại vài dòng trong file download từ blog 360, của những entry đầu tiên, chợt giật mình. Quên mất mình đã từng có những suy nghĩ như vậy. Như tìm lại được hình ảnh của mình, của file bài hát "Mười sáu" một người bạn gửi tặng, vừa vui mà cũng vừa hụt hẫng.
Người bạn đó đã lâu không còn liên lạc, có vài người đã mất, và có những quá khứ chưa được đặt tên. Bỗng dưng em nhớ đến anh. Gọi là bỗng dưng, bởi vì đã rất lâu rồi không còn cần thiết những vụn vặt, và vui vì vẫn xem nhau là bạn, dẫu không liên quan đến cuộc sống của nhau. Cũng bởi vì em luôn quen thuộc cái cảm giác có ai đó đã đọc những gì em viết, và cảm giác đó làm em cảm thấy bình yên, ngay cả lúc bất ổn nhất. Hiện tại em rất ổn. Và em biết anh cũng vậy. Thế là đủ.
Hôm qua bạn đến nhà format máy giúp, nấu cho bạn một bữa cơm để cảm ơn, và lần đầu tiên tự nguyện không hơn thua ai nấu - ai dọn, em chợt nghĩ đến chồng em sau này. Sẽ không còn là cảm giác để quên hết những mệt mỏi của assignment và deadline, vì sở thích, hay để cảm ơn một ai đó, chỉ đơn giản là dành cho người mình yêu thương.
Tháng sau gần như chắc chắn dọn vào homestay, và nếu thế thì những parsley, thyme, sage... sẽ tặng lại bạn. Sẽ không còn những bữa tối một mình, sẽ không phải khóc giữa bữa ăn, mặc kệ dáng vẻ lảng tránh của J nhìn cô nhìn thấy hình ảnh đó qua cửa kính. Không hy vọng gì vào những tháng ngày sắp tới, chỉ biết cuộc sống mình sẽ khác những ngày này.
Và em chợt nhận ra, chỉ có hôm qua mới tạo nên được em-hiện-tại.
Dẫu không còn quan trọng những được hay mất, thì em vẫn hài lòng vì mình đã suy nghĩ như thế, đã nhìn cuộc sống như thế.
Đêm trước, đọc lại vài dòng trong file download từ blog 360, của những entry đầu tiên, chợt giật mình. Quên mất mình đã từng có những suy nghĩ như vậy. Như tìm lại được hình ảnh của mình, của file bài hát "Mười sáu" một người bạn gửi tặng, vừa vui mà cũng vừa hụt hẫng.
Người bạn đó đã lâu không còn liên lạc, có vài người đã mất, và có những quá khứ chưa được đặt tên. Bỗng dưng em nhớ đến anh. Gọi là bỗng dưng, bởi vì đã rất lâu rồi không còn cần thiết những vụn vặt, và vui vì vẫn xem nhau là bạn, dẫu không liên quan đến cuộc sống của nhau. Cũng bởi vì em luôn quen thuộc cái cảm giác có ai đó đã đọc những gì em viết, và cảm giác đó làm em cảm thấy bình yên, ngay cả lúc bất ổn nhất. Hiện tại em rất ổn. Và em biết anh cũng vậy. Thế là đủ.
Hôm qua bạn đến nhà format máy giúp, nấu cho bạn một bữa cơm để cảm ơn, và lần đầu tiên tự nguyện không hơn thua ai nấu - ai dọn, em chợt nghĩ đến chồng em sau này. Sẽ không còn là cảm giác để quên hết những mệt mỏi của assignment và deadline, vì sở thích, hay để cảm ơn một ai đó, chỉ đơn giản là dành cho người mình yêu thương.
Tháng sau gần như chắc chắn dọn vào homestay, và nếu thế thì những parsley, thyme, sage... sẽ tặng lại bạn. Sẽ không còn những bữa tối một mình, sẽ không phải khóc giữa bữa ăn, mặc kệ dáng vẻ lảng tránh của J nhìn cô nhìn thấy hình ảnh đó qua cửa kính. Không hy vọng gì vào những tháng ngày sắp tới, chỉ biết cuộc sống mình sẽ khác những ngày này.
Và em chợt nhận ra, chỉ có hôm qua mới tạo nên được em-hiện-tại.
Dẫu không còn quan trọng những được hay mất, thì em vẫn hài lòng vì mình đã suy nghĩ như thế, đã nhìn cuộc sống như thế.
"nếu thế thì những parsley, thyme, sage... sẽ tặng lại bạn"
>> em làm anh nhớ tới một giai điệu "are you going to...".
:)
em co du 4 loai gia vi do, uop thit roi dem nuong/chien len thi tuyet voi :).